Con Người Đất Việt
Quang cao giua trang

[HEADER]

Trang chủ » Việt "Thiền" »

Thứ ba - 17/12/2019 22:23

Thờ (th) ơ thiền

Tử sinh đừng hỏi, kẻo phí lời.
Thời tiết "nhân duyên" vốn tại trời.
Mây núi nào không bay cạnh núi,
Sóng nào chẳng ở chốn xa khơi.
Hoa nở tháng ba, luôn vẫn vậy.
Gà gáy canh năm đánh thức người.
Cái đạo, cái tâm ai thấu hiểu,
Mới biết phù du sống ở đời.
***
Thanh thản ngồi yên chính giữa nhà,
Nhìn Côn Luân khói gợn xa xa.
Lúc mệt, thảnh thơi, tâm tự tắt,
Không thiền, không Phật, chỉ mình ta.
***
Giữa không và có chẳng bao xa.
Xưa nay sống chết – một thôi mà.
Hoa nở năm nay – hoa năm ngoái.
Trăng sáng bây giờ – trăng tối qua.
Thấm thoắt Ba Sinh như gió thoảng.
Tuần hoàn Chín Cõi kiếp phù hoa.
Vậy sống thế nào là tốt nhất?
Ma ha bát nhã, tát – bà – ha?
Tuệ Trung Thượng Sĩ
*** 
Từ không sanh có, có sẽ không
Hữu hữu vô vô khắp chân không
Từ vô sinh hữu, sinh biến hóa
Biến hóa cùng rồi trở lại Không
Vũ Trụ xoay vần tâm lý đạt
Quán tỏ thân trần, thần ấy thông
Thấu lẽ tuần hoàn nơi tạo hóa
Tạo hóa tỏ rồi, thấu sắc không
Nhân Tử

Xem thêm: n/a,
 

Liên kết website


THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 1354

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 34683

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 755458

//