Con Người Đất Việt
Quang cao giua trang

[HEADER]

Trang chủ » Soi gương »

Thứ tư - 11/04/2018 07:49

Dạy khôn

Xuân Giang kể:
Mỗi lần ngắm nhìn làn da vằn vện trên thân con mình, cọp bố uất lắm! Nỗi nhục năm xưa cứ canh cánh trong lòng...
Hè này hai bố con có dịp đi du lịch. Tình cờ trở về vùng đất năm xưa, nơi cọp tổ bị ông nông dân khuất phục, cọp bố không khỏi bùi ngùi. Cảnh vật đã bị đô thị hóa làm biến mất con trâu, cái cày...
"Thay đổi thế này trí khôn chưa chắc đã còn!". Suy gẫm một lúc, cọp bố quyết định báo thù.
Để chắc ăn, nó quan sát rất kỹ và đối tượng đầu tiên được chọn là một chú bé thắt khăn quàng đỏ, lưng cõng cặp... Cẩn thận liếc quanh chẳng thấy ai, cọp bố phóng ra.
– Ngươi đi học ư, để làm gì?
– Để có trí khôn.
Kịch bản năm xưa tái hiện...
– Vậy trí khôn của ngươi đâu?
Bài học này chú bé đã thuộc lòng nên cu cậu rất tự tin, vỗ vỗ vào chiếc cặp:
– Ở trong này, nhưng ngươi phải để ta trói lại mới được xem.
Cọp bố cắt ngang:
– Sợ ta lấy chứ gì? Nè, trói đi!
Chú bé tháo khăn quàng bước đến và bị xơi tái ngay. Cọp con hí hửng lục tung chiếc cặp:
– Bố ơi, trong này toàn mấy cuốn gì đó. Nó là trí khôn phải không?
Cọp bố nói:
– Đó là sách giáo khoa. Chú bé này ôm vẹt nên ứng xử y như trong sách, chẳng biết tư duy, làm sao có trí khôn!
Nạn nhân tiếp theo là cậu học sinh cấp III với "memory" cài đặt trong cái điện thoại di động.
Xơi xong, cọp bố đã no cành hông. Thấy con mình đang chăm chú đọc, nó bảo:
– Đọc làm gì, luận văn mẫu đấy. Đủ rồi, bố con mình về kẻo mẹ đợi!
Cọp con bây giờ mới thấy đói bụng nhưng dứt khoát không chịu ăn thừa. Cọp bố quá no nên làm biếng:
– Nãy giờ con đã học, bây giờ hành thử xem.
Cọp con gật đầu. Vừa thoáng thấy bóng người, nó phóng ngay ra...
– Ông kia, đứng lại!
Người đàn ông đầu hói hoảng hốt đến nỗi văng cả laptop.
– Ngươi đi đâu?
– Ta... Ta đi dạy học.
Câu trả lời này trật tủ nên cọp con ngơ ngác:
– Dạy học là... làm gì?
– Để cung cấp trí khôn cho con người.
– Ngươi có nhiều lắm phải không?
– Đương nhiên, ta là tiến sĩ mà.
– Vậy trí khôn của ngươi đâu?
Mọi việc bắt đầu vào luồng... Ông tiến sĩ cầm tờ giấy đỏ chót huơ huơ:
– Nó nằm trong cái bằng này phải tốn mấy trăm triệu mới có được.
Người đàn ông tháo cà vạt trong lúc cọp con nuốt nước bọt, giương vuốt sẵn sàng.
– Đừng con!
Cọp bố phóng ngay ra xốc con bỏ chạy.
– Sao thế bố?
Đặt con xuống vệ đường, cọp bố hổn hển:
– Không ăn thịt  người này được!
Cọp con vùng vằng:
– Bố chẳng thương con gì hết.
– Chính vì thương con nên bố mới cho ông ta sống để tiếp tục dạy khôn con người.
 

 

Liên kết website


THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 1273

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 31275

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 752050

//