Con Người Đất Việt
Quang cao giua trang

[HEADER]

Trang chủ » Việt "Thiền" »

Thứ sáu - 22/07/2016 23:23

Mùi tục lụy

Một con chó rừng và một con quạ tìm đến để ăn thây người chết trong rừng sâu. Hai con gặp nhau, chào hỏi và khen tặng nhau.
Quạ ngâm thơ khen chó sói rằng:

Chúa lâm quả thật tốt hình dung,
Đầu láng như sư trước cửa không.
Lông lá mịn màng, nai dễ sánh?
Dịu dàng tướng tá điệu phù dung.

Chó nghe, lấy làm khoái ý, đứng dưới gốc cây ngước lên hoạ lại rằng:

Này ai trên đó tiếng ung dung,
Ngôn ngữ ra màu sắc với không.
Trí tuệ sáng soi cùng bốn hướng,
Thánh hiền đâu kém đức nhiêu dung.

Quạ nghe, hết sức vui lòng, bèn ngâm thêm một bài nữa tặng chó:

Đường đường thánh đế há thường nhân?
Bởi biết ngài đây tớ đến gần.
Vua cả, loài hươu nào dám ví,
Rõ ràng long thể đẹp mười phân.

Chó lại càng khoái ý hơn, hoạ lại:

Lời ngay vốn của bực cao nhân,
Ta lại biết ta, há chẳng gần?
Quân tử một phen cùng hội hiệp,
Âu là xơi thịt một vài phân.

Gần đó có một vị sư đã lánh mình vào nơi thanh tĩnh để tu tập, nghe hai con vật quái gở khen tặng nhau qua lại như vậy, bèn vịnh một bài thơ rằng:

Nhố nhăng hay những nói dông dài,
Hẳn thật là bay láo cả hai.
Ẩn núp ăn theo ba miếng thúi,
Lại còn múa mép với khoe tài.

Quạ nghe nhà sư châm biếm như thế thì giận lắm, mới ngâm hoạ:

Cớ chi lão trọc bảo dông dài,
Hùm, phụng từng ưa thịt cả hai.
Thế sự nguôi chưa mùi tục luỵ?
Còn mong cướp lấy sắc hay tài?

 

Liên kết website


THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 755

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 34038

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 822009

//