Con Người Đất Việt
Quang cao giua trang

[HEADER]

Trang chủ » Soi gương »

Thứ tư - 08/09/2021 19:25

Người ấy và tôi

Năm học cuối cấp tôi lấy một nửa tờ giấy viết mấy chữ in hoa nắn nót "TAO YÊU MÀY CÓ ĐƯỢC KHÔNG" gửi người bạn gái ngồi bàn trên. Tôi gói cái thước kẻ vào bên trong tờ giấy, chọc chọc vào lưng hắn ta. Hắn ta không ngoảnh lại, mà quơ tay về phía sau lấy cả cái thước. Một lúc sau tôi nhận lại chiếc thước kẻ đập đập vào chân tôi dưới gầm bàn. Cúi xuống cầm lên vẫn tờ giấy ấy, mở ra mỗi chữ "được" to tướng nguệch ngoạc.
Tôi xem mấy lần cười tủm, quên mất đang là giờ giảng văn của cô Liên. Cô xuống bàn tôi lúc nào mà tôi không biết, vẫn mải ngắm chữ "được". Cô nói nhẹ nhàng:
– Em Kh đứng dậy, đưa cho cô tờ giấy em đang cầm!
Tôi giật mình đứng lên như một cái lò xo mất bình tĩnh, đưa ngay tờ giấy cho cô, toàn thân run lên vì bất ngờ và sợ.
Cả lớp nhìn về phía tôi không hiểu chuyện gì. Bàn trên mọi người ngoái lại, người ấy thì không.
Cô nhìn tôi không nói và trả lại cho tôi tờ giấy (1968).
Rồi tôi vào lính, người ta vào đại học xa nhau đằng đẵng. Những lá thư đi, thư về làm cho chúng tôi càng hiểu nhau hơn.
Tôi kể cho người ta nghe những đêm hành quân vượt sông gian khổ hiểm nguy, những chiều hành quân qua những miền đồi vắng, không bóng người mà chỉ có hoa sim. Rồi những trận đánh ác liệt với quân thù. Người ta kể cho tôi nghe những năm đi học sơ tán vật chất thiếu thốn, nhưng luôn có hình tôi trong trái tim động viên.
Người ta cũng dạy văn, người ta nhắc lại chuyện cũ, cô giáo dạy văn trả lại tờ giấy có chữ "được" cho tôi. Người ta nhớ lại bảo lúc đó người ta cũng bình thường không sợ, chỉ hơi lo lo thôi, khi cô Liên trả lại tờ giấy cô không nói gì, người ta bảo nhẹ nhõm lâng lâng một ý nghĩ xa xôi...
Chiến tranh kéo dài. Có lần trong thư người ta viết: "Chiến tranh không biết khi nào kết thúc, mà thì người con gái thì có hạn, biết tìm anh nơi đâu".
Mãi cho đên cuối 1979 tôi mới có dịp về phép lâu ngày, chữ "được" thành hiện thực.
Và rồi sau 32 năm con cái thành đạt các cháu ngoan, chữ "được" không còn nữa chữ "mất" thay chỗ. Đời là vậy không ai biết trước điều gì?
Có lẽ là số phận? Hay là người ta không muốn ở với bố con tôi. Cũng có khi tổ tiên gọi người ta về?
Trong làn khói hương mong manh, tôi vẫn thấy người ta về vẫn như ngày nào, rồi người ta lại ra đi để lại mình tôi trong nỗi buồn trống vắng, cô quạnh.
Hẹn người ấy và mình một!  

Tác giả bài viết: Bùi Đình Khoa

 

Liên kết website


THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 198

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10417

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1092758

//